Xe đạp – Bản tình ca một thời áo trắng

Hôm nay vô tình lướt qua blog một anh, thấy ảnh kể về kỉ niệm đã tròn 10 năm nghe bài hát này. Mình cũng nghĩ những ai 9x chắc cũng sẽ nhớ bài này và Mưa da diết lắm. Nó giống như cái thời áo dài trắng cắp xách đến trường mọi thứ được cô đọng và cứ xoay vòng như cuộn băng cát-xét kí ức, tự động chuyển đổi mỗi khi đôi tai bắt nhịp tiếng Mưa.
Hồi mới vào Lý Tự Trọng, mình thích lắm mỗi chiều thứ 2 xuống sân chào cờ, nghe tổng kết vì sẽ có phần văn nghệ. Thời điểm Thùy Chi và M4U nổi như cồn, mình lại ấn tượng hơn với một tiết mục Mưa và Xe đạp của một bạn bằng tuổi và 4 anh lớp trên hát khi buổi chào cờ kết thúc. Trời chiều nhiều mây, cũng nhiều gió, đâu chừng sắp mưa, thiệt hợp! Hợp luôn cả trong cái suy nghĩ về tình yêu áo trắng thuở Nhật ký Vàng Anh, mấy truyện ngắn H2T, Trà sữa tâm hồn mà mình sẽ lật đầu tiên mà nghiền ngẫm mỗi khi mượn được báo; hay đâu xa hơn, ướm vào những câu chuyện tình yêu cấp 2, cấp 3 mà Mẹ từng kể những năm 70: viết thư tay giấu trong hộc bàn rồi thinh thích nhưng chỉ nhìn nhau gật nhẹ, còn những thứ ào ào, mãnh liệt hẵng cứ để cho cơn gió và những con tim.

Advertisements

Mỗi cá thể là bản gốc hay bản sao?

Nghệ thuật là khi cùng xem một tác phẩm, mỗi người đều có thể kể được một câu chuyện của riêng mình.

Mọi người bảo Abbas Kiarostami luôn khiến ta phải lúng túng khi xem, và tranh luận mỗi khi xem hết. Đúng là với một đạo diễn xuất sắc thì chẳng có phân đoạn hay câu thoại nào thừa. Mọi thứ đều luôn có ý nghĩa riêng và thật sự nối kết. Ngay từ buổi ra mắt sách từ đầu, nhà văn người Anh đã nói về nguyên nhân ra đời cuốn sách ấy, tựa sách cũng như tựa phim, có thể giải quyết hầu hết mọi câu hỏi mà người xem nảy ra trong đầu. Nhưng đôi khi chính họ cũng bị chính đạo diễn đánh lừa và dần bị cuốn theo lối diễn xuất tài ba của hai diễn viên chính. Khi “Certified Copy” được công chiếu trên toàn thế giới, nó gây ra rất nhiều ý kiến trái chiều về nội dung phim, về mối quan hệ thực sự của hai nhân vật. Họ cố gắng tìm kiếm những tình tiết trong phim để móc nối nhau, làm sáng tỏ luận điểm của mình. Nhưng càng cố tìm, ai cũng tìm thấy những mối dẫn rất hợp lý, chỉ là đôi khi có vài điểm nhỏ không lí giải được thì bỏ qua. Người bình thường xem có thể công nhận phim hay, sâu sắc; ấy nhưng để giành giải Cành Cọ Vàng Liên Hoan Phim Cannes thì đâu thể hay một cách bình thường! Juliette Binoche giúp mình hiểu sự khác nhau trong diễn xuất bình thường và “hơn hẳn bình thường” là như thế nào. Từ ánh mắt, ngôn ngữ,… mọi thứ đều nhất quán một cách tự nhiên. Đôi khi chẳng cần phải nói, chỉ cần một ánh mắt cũng gợi mở được mọi điều.

Trở về với tựa đề, bộ phim giúp mình nhận ra mỗi người luôn có những mặt khác nhau trong cùng cá thể. Bạn có thể là bản gốc ở tuổi 20, nhưng 15 năm sau cũng chỉ là một bản sao cho tuổi 20 ấy. Bản sao có thể giống bản chính, nhưng thời điểm khác nhau cho ta những cảm xúc, cách nhìn khác nhau về nó, nên lại trở thành bản sao mới hơn. Rất ấn tượng khi nhân vật James Miller nói rằng: nhiều người nghĩ bức tranh Mona Lisa do Leonardo Da Vinci vẽ là bản gốc, nhưng thật ra nó cũng chỉ là bản sao của một người phụ nữ mà thôi!

The Crying Game (1992)

Ngày AHS giới thiệu phim, thú thật là mình chỉ chú ý bởi câu tagline quá câu dẫn: “Bộ phim mà ai cũng nhắc tới… nhưng chẳng ai muốn tiết lộ bí mật sau khi xem”. Nhìn poster phim cũng thấy một màu u ám, đăng ký vì ngoài lí do giải trí cuối tuần, mình sẽ buồn lắm nếu The Crying Game chỉ toàn những yếu tố máu me, kinh dị. Đến Art House trong tâm thế một kẻ đi xem với trái tim trong sáng, một bộ não hãy còn đang lang thang và chưa hiểu gì mấy về bộ phim. Continue reading “The Crying Game (1992)”

Cho những ngày chẳng có gì

Mình bắt đầu biết đến Fuyu từ những ngày tháng cấp 2, khi mà những trang truyện ngắn được in hằng tuần trên báo Hoa Học Trò, rồi sau đó là trong cụm những tác giả trẻ có tác phẩm truyện ngắn ấn tượng của Trà Sữa cho tâm hồn. Một ngày nào đó của năm 2 Đại học, Trang cho mình mượn quyển Phía sau một vạt nắng. Vẫn là Fuyu đó, những câu chuyện được viết nên đầy ngọt ngào cho những trái tim có chút loạn nhịp tuổi đôi mươi, lơ lửng đâu đó một câu yêu thương khẽ nói nên lời qua những ngón tay siết nhẹ. Và mình đã chẳng ngần ngại mà mua Cho những ngày chẳng có gì ngay khi biết chị sẽ trở lại vào năm nay. Continue reading “Cho những ngày chẳng có gì”

LA LA LAND (2016) : Những kẻ khờ mộng mơ

Dành cho những mộng mơ trẻ tuổi, La La Land là bộ phim tuyệt vời để mình kết thúc năm 2016 với rất nhiều những sự kiện, có dự tính trước, cũng có cái đầy sự bất ngờ. Người trẻ nào ở độ tuổi 20 hay vài năm sau đó cũng đều hừng hực nhiệt huyết. Vài người “già” có kinh nghiệm bôn ba làm việc gần chục năm, họ chỉ nhìn những người trẻ bây giờ mà bật cười, cười vì sự ngô nghê khi bước vào đời, hay cười vì chính họ giờ đây chẳng còn đủ ngô nghê để mà dấn thân, làm những điều say mê cuồng nhiệt thời còn trẻ nữa. Hình ảnh tuổi trẻ ấy được tái hiện hoàn hảo qua câu chuyện của Mia (Emma Stone) và Sebastian (Ryan Gosling). Họ cho người xem thấy một tuổi trẻ đầy hoài bão, có mơ ước đấy nhưng cũng gặp thất bại như ai. Có những ngày người ta tâm trạng như chó cắn, cuộc sống lúc ấy đen hệt con Mực. Thất bại cứ nối tiếp nhau lao dốc không phanh, ra đường gặp gì không vui là phải “Dafug” nó mới thoải mái. Nhưng thất bại không có nghĩa là dừng hẳn, năng lượng tuổi trẻ đâu cho phép họ dừng được, nó lan ra trong máu bảo người ta phải đứng dậy, chờ thời cơ, rút kinh nghiệm thì mới nhận hoa trái, như Seb vậy đấy. Continue reading “LA LA LAND (2016) : Những kẻ khờ mộng mơ”

Ai đứng sau sự thành công của Taylor Swift?

Lễ trao giải Grammy lần thứ 88 vừa qua đã chứng kiến giải thưởng Album hay nhất năm 2015 được trao cho nữ ca sĩ Taylor Swift, làm đầy thêm bộ sưu tập loa vàng Grammy danh giá của cô lên đến con số tròn 10. Bên cạnh sự xinh đẹp, tài năng không ai bàn cãi, những tác nhân nào đã biến cô bé Swift ngày xưa trở thành một trong những ngôi sao “hot” nhất thời điểm hiện nay? Liệu rằng với những tố chất có sẵn nhưng môi trường xung quanh không ủng hộ thì có làm chôn vùi tài năng đó hay không? Continue reading “Ai đứng sau sự thành công của Taylor Swift?”

Ai cũng muốn điên một lần trong đời!

“Thế giới này không thiếu bọn điên, chỉ thiếu người đi bước đầu tiên. Tây Tạng không thiếu dương khí, chỉ thiếu dũng khí” – trích nhật kí Lão Tam, một người thực.

Mình mua Đường về nhà trước khi trở về quê ăn Tết 2016 với mong đợi là sẽ tiếp lửa cho cảm xúc háo hức, rạo rực của con tim trước khi về nhà. Vậy mà đọc đến qua Tết nửa tháng mới xong! Sách không dài mấy nhưng vì muốn cảm nhận trọn vẹn từng không khí trên đoạn đường dài 3395 km từ Bắc Kinh về Hà Nội của Xu (tên thật của chị ý là Xuyến, sinh năm 1990), mình kéo dài thời gian một chút 😉 Continue reading “Ai cũng muốn điên một lần trong đời!”

Thổi bùng ngọn lửa đam mê từ CHEF (2014)

Chef là một bộ phim lồng ghép khá nhiều yếu tố thú vị đối với mình. Đầu tiên phải nói đến nội dung chính nhất là quá trình tìm lại bản thân, sống với đam mê của một đầu bếp nhiệt huyết, hết mình với công việc – Carl Casper. Cũng như tuổi trẻ, ta luôn hào hứng, muốn thử sức, bung tràn năng lượng với đam mê. Nhưng đến một thời điểm nào đó, mọi thứ sẽ rẽ vào lối mòn “thực tế” , để sống với đam mê ấy phải hái ra được tiền, để không phải thất nghiệp và được mọi người nhìn nhận. Ở vị trí một bếp trưởng của nhà hàng Gauloise, Brentwood nổi tiếng lâu năm, vì vậy vai trò của người bình luận ẩm thực thật sự ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp của một người làm bếp. Phim hoạt hình Ratalouitte (2008) của Walt Disney cũng khai thác khía cạnh này. Một cái nhấp môi dẫn đến hàng chục con chữ, có thể đẩy bạn lên vị trí xuất sắc nhất ở một nơi nào đó, nhưng cũng làm bạn rơi ngay tại thiên đường của chính mình. Continue reading “Thổi bùng ngọn lửa đam mê từ CHEF (2014)”