11:51pm

Mình chẳng muốn than nhiều lắm đâu, nhưng mà mình muốn tâm sự với ai quá, chỉ là cũng không biết phải tâm sự hay than vãn cho ai nghe. Mình cũng lười quá nữa, và cũng mệt, sau cái ngày hôm nay làm việc hoài mà không hết việc. Bỗng dưng có một cảm giác run rẩy len qua người, liệu mình có chôn vùi tuổi trẻ mình ở đây không nhỉ? Mình không muốn obssessed chuyện phải yêu một ai, nhưng mình cần người chia sẻ, thực sự là vậy í. Tại sao mọi người đến với nhau đơn giản thế nhỉ, mình thấy nó khó vãi nồi, kể cả người mình thích mình còn chẳng dám nói. Mình lảng tránh cảm xúc thật của bản thân, chắc để đỡ buồn, nhưng giờ mình buồn dữ lắm. Những lúc mệt mỏi, mình chỉ ước có ai đó nhảy vào an ủi, động viên bảo Ngọc ơi, Amy ơi, cố gắng vậy rồi, hay nghỉ lát? Continue reading “11:51pm”

Advertisements

4:14AM

Hôm qua mình làm việc thực sự năng suất. Trong một tối viết xong cả 1 bài thời trang lẫn job freelance, viết thêm vài trang nhật ký rồi còn dư dà thời gian để đăng nốt cái stt này trước khi ngủ say. Đồng hồ giờ cũng điểm 4:14AM rồi ý chứ nhưng mà hôm nay mình thực sự vui,vì không còn nhây việc nữa. Chưa kể tối tối thấy chị Linh đăng tấm ảnh collapse này làm nhớ hồi còn đi thực tập ở công ty cũ quá đi mất. Thời mà project đầu tiên và kéo dài suốt quãng thực tập của mình là Mãi Vui ấy. Chị Linh đồng hành với mình xuyên suốt chặng đường đó, từ shooting, đến quay, dựng video. Linh design thì xinh miễn bàn rồi. Như trong chiếc hình thì nguyên hàng cuối là idea của mình đấy …hí hí. Thấy Linh đang mất năng lượng vì sau một thời gian quay số dài kiếm cơm, chị không còn cảm xúc với cả những brief mới. Nhớ có thời mình cũng vậy, mình chỉ muốn trở về cái office ngập nắng lúc 8h sáng ở Mirum, pha trà, bật Spotify, đọc tạp chí thời trang, lướt Pinterest, đợi mấy chị lên tâm sự và kể biết bao dự định, cùng nhau thực hiện project nào đó cho thêm tươi đời. Giờ thấy mất đâu cảm xúc đó rồi, ngỡ thời trong trẻo đã qua, nay nhìn tấm ảnh này bỗng đâu bồi hồi xúc động ghê gớm. Tầm 1 năm trước đó, mình thấy tụi mình cũng đáng yêu :”>
#lynlyn #project #PVM #foreverfun

teotfw

Em giấu lá thư tay
viết hôm 14/2 năm ấy
kể về chàng trai tháng 12
cái tháng với em là tuyệt nhất
cùng một trái tim biết rung động
hoàn thiện từng ngóc ngách nhỏ
giữa phố đông

Nó vẫn là lá thư hay
để trong tầm tay với lấy hồi ức
kỉ niệm dù với em là đẹp nhất
cũng đành gửi lại vì chuyện tình
nên thơ, mộng mơ và vô tình
chỉ đến từ phía em.

– Aimee –

 

 

 

“Muốn ghé ngang tâm hồn của mình một chút không?”

Mình nhớ rõ những ai mình muốn họ bước vào thế giới của mình (thật sự là ít ỏi), mình có ‘mời’ Pu vì mình biết đã từ rất lâu lâu, tụi mình cứ luôn đồng điệu. Còn cô bạn thì bằng sự vô tình vô ý, xen lẫn nhiều bận rộn mà bỏ ngỏ một lời chấp nhận ‘click’ vào trang… Continue reading ““Muốn ghé ngang tâm hồn của mình một chút không?””

Nắng trong lòng

Mình yêu màu nắng, đặc biệt là thứ ánh nắng rọi qua những kẽ lá xanh, hoặc hơn nữa thì xuyên qua khung cửa sổ mà lan tỏa ngập tràn căn phòng. Đó là màu ấm áp và vui tươi nhất mình từng biết. Đôi khi mình cũng tự cho mình là nắng, vì nắng đối với mình luôn vui. Không phải cái nắng chói chang giữa trưa hè dễ làm người ta bực dọc mà là nắng ấm dịu hiền dễ khiến mèo con phải nằm ườn, lết cái thân mập ú của nó ra tìm góc mà nằm sưởi.
Mấy nay trời râm, gió nhiều nên bất chợt sáng nay trời xanh nắng nhẹ làm mình thích lắm. Tâm trạng hôm nào kia còn buồn nay cũng thấy thoải mái lạ kì, như bao nặng nề trong lòng được trút đi hết. Mình lại vui tươi, hớn hở như xưa. Và chẳng cần biết lí do thực của nó là gì, mình vội vàng quy kết cho thời tiết hôm nay làm mình lạc quan quá. Cũng hay hôm nay là ngày đầu năm, mình sẽ xem như đây là dấu hiệu cho một năm tới thiệt nhiều niềm vui như những vạt nắng đang nhảy múa trên khung cửa sổ. Và biết đâu, khi bạn vừa đọc những dòng này cũng thấy vui lây một ít