“Muốn ghé ngang tâm hồn của mình một chút không?”

Mình nhớ rõ những ai mình muốn họ bước vào thế giới của mình (thật sự là ít ỏi), mình có ‘mời’ Pu vì mình biết đã từ rất lâu lâu, tụi mình cứ luôn đồng điệu. Còn cô bạn thì bằng sự vô tình vô ý, xen lẫn nhiều bận rộn mà bỏ ngỏ một lời chấp nhận ‘click’ vào trang… Continue reading ““Muốn ghé ngang tâm hồn của mình một chút không?””

Advertisements

Nắng trong lòng

Mình yêu màu nắng, đặc biệt là thứ ánh nắng rọi qua những kẽ lá xanh, hoặc hơn nữa thì xuyên qua khung cửa sổ mà lan tỏa ngập tràn căn phòng. Đó là màu ấm áp và vui tươi nhất mình từng biết. Đôi khi mình cũng tự cho mình là nắng, vì nắng đối với mình luôn vui. Không phải cái nắng chói chang giữa trưa hè dễ làm người ta bực dọc mà là nắng ấm dịu hiền dễ khiến mèo con phải nằm ườn, lết cái thân mập ú của nó ra tìm góc mà nằm sưởi.
Mấy nay trời râm, gió nhiều nên bất chợt sáng nay trời xanh nắng nhẹ làm mình thích lắm. Tâm trạng hôm nào kia còn buồn nay cũng thấy thoải mái lạ kì, như bao nặng nề trong lòng được trút đi hết. Mình lại vui tươi, hớn hở như xưa. Và chẳng cần biết lí do thực của nó là gì, mình vội vàng quy kết cho thời tiết hôm nay làm mình lạc quan quá. Cũng hay hôm nay là ngày đầu năm, mình sẽ xem như đây là dấu hiệu cho một năm tới thiệt nhiều niềm vui như những vạt nắng đang nhảy múa trên khung cửa sổ. Và biết đâu, khi bạn vừa đọc những dòng này cũng thấy vui lây một ít 

Xe đạp – Bản tình ca một thời áo trắng

Hôm nay vô tình lướt qua blog một anh, thấy ảnh kể về kỉ niệm đã tròn 10 năm nghe bài hát này. Mình cũng nghĩ những ai 9x chắc cũng sẽ nhớ bài này và Mưa da diết lắm. Nó giống như cái thời áo dài trắng cắp xách đến trường mọi thứ được cô đọng và cứ xoay vòng như cuộn băng cát-xét kí ức, tự động chuyển đổi mỗi khi đôi tai bắt nhịp tiếng Mưa.
Hồi mới vào Lý Tự Trọng, mình thích lắm mỗi chiều thứ 2 xuống sân chào cờ, nghe tổng kết vì sẽ có phần văn nghệ. Thời điểm Thùy Chi và M4U nổi như cồn, mình lại ấn tượng hơn với một tiết mục Mưa và Xe đạp của một bạn bằng tuổi và 4 anh lớp trên hát khi buổi chào cờ kết thúc. Trời chiều nhiều mây, cũng nhiều gió, đâu chừng sắp mưa, thiệt hợp! Hợp luôn cả trong cái suy nghĩ về tình yêu áo trắng thuở Nhật ký Vàng Anh, mấy truyện ngắn H2T, Trà sữa tâm hồn mà mình sẽ lật đầu tiên mà nghiền ngẫm mỗi khi mượn được báo; hay đâu xa hơn, ướm vào những câu chuyện tình yêu cấp 2, cấp 3 mà Mẹ từng kể những năm 70: viết thư tay giấu trong hộc bàn rồi thinh thích nhưng chỉ nhìn nhau gật nhẹ, còn những thứ ào ào, mãnh liệt hẵng cứ để cho cơn gió và những con tim.

Ichigo ichie (一期一会)

Vì từ này đọc trên Chuyện (Wordporn) thấy hay quá. Mình thích mấy cái vô tình, ngẫu nhiên thành tri kỉ rồi lỡ không còn gặp nhau nữa vầy nè, thấy duyên mà xao xuyến lạ lùng.

Ichigo ichie
(一期一会)

————————
– 1 đời người chỉ gặp được 1 lần. (Nhất kỳ nhất hội)
– “Một cơ hội, một lần gặp gỡ”, ” Một lần duy nhất”, “không bao giờ lặp lại” “duy nhất trong đời”…

– Câu này có nguồn gốc từ 1 triết lý trong Trà đạo, mang ý nghĩa: Mỗi cuộc gặp gỡ của chúng ta với ai đó trong đời đôi khi chỉ xảy ra một lần mà thôi. Cho nên bạn nên đối xử chân thành, để sau này không phải hối tiếc.

– Không biết được sau này có còn chung bước hay không, cho nên nếu còn thời gian, cơ hội – hãy sống tốt với nhau, hết mình vì nhau, hoặc thổ lộ cho nhau nghe tình cảm.

– Cũng mang ý nghĩa là Không cuộc gặp gỡ nào trong đời đều giống nhau. Lần nào cũng thật đặc biệt, nên càng phải trân trọng